Đại Cách mạng Văn hóa vô sản ở Trung Quốc năm 1966-1976
Đại Cách mạng Văn hóa vô sản ở Trung Quốc năm 1966-1976
Đại Cách mạng Văn hóa Giai cấp Vô sản gọi tắt là Đại Cách mạng Văn hóa là một phong trào chính trị xã hội tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa diễn ra trong 10 năm từ tháng 5 năm 1966 tới tháng 10 năm 1976, gây tác động rộng lớn và sâu sắc lên mọi mặt của cuộc sống chính trị, văn hóa, xã hội ở Hoa lục nên cũng được gọi là "10 năm hỗn loạn", "10 năm thảm họa". Trong chiến dịch Bốn dọn dẹp và tiêu diệt Bốn cái cũ, nhiều danh thắng và giá trị văn hóa truyền thống của Trung Hoa bị lực lượng này phá hủy. Ngoài ra, cuộc cách mạng này đã làm thay đổi quan niệm xã hội, chính trị và đạo đức của quốc gia này một cách sâu sắc và toàn diện.
Dù Mao Trạch Đông tự tuyên bố chính thức là Văn cách kết thúc năm 1969, nhưng ngày nay người ta vẫn cho rằng cuộc cách mạng này còn bao gồm cả giai đoạn từ 1969 đến 1976. Lâm Bưu đã bỏ trốn và chết trong một vụ tai nạn máy bay vào năm 1972, ông bị cáo buộc là có âm mưu lật đổ Mao. Sau cái chết của Mao và sự kiện bắt giữ các thành viên của nhóm Tứ nhân bang là (Giang Thanh, Trương Xuân Kiều, Vương Hồng Văn và Diêu Văn Nguyên) vào năm 1976, Đặng Tiểu Bình dần dần dỡ bỏ các chính sách của Cách mạng Văn hóa. Năm 1981, Đảng Cộng sản Trung Quốc tuyên bố rằng Cách mạng Văn hóa là một "thất bại nặng nề nhất và tổn thất nặng nề nhất mà Đảng, nhà nước và nhân dân phải gánh chịu kể từ khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân". Tổng cộng 1,5 đến 1,8 triệu người Trung Quốc bị giết chết hay tự sát trong giai đoạn này, khoảng 20 triệu người bị đưa về nông thôn lao động cưỡng bức trong nhiều năm. Khoảng 200 triệu người bị thiếu ăn thường xuyên.
Các ước tính về số người chết trong Cách mạng Văn hóa, bao gồm cả
dân thường và Hồng vệ binh, rất khác nhau, từ hàng trăm nghìn đến 20 triệu
người. Tuy nhiên, con số chính xác của những người bị bức hại hoặc chết
trong Cách mạng Văn hóa có thể không bao giờ được biết, vì nhiều trường
hợp tử vong không được báo cáo hoặc bị cảnh sát hoặc chính quyền địa
phương che đậy tích cực. Tình trạng hồ sơ nhân khẩu học của Trung Quốc
cũng rất đáng trách vào thời điểm đó, và CHND Trung Hoa đã do dự trong
việc cho phép nghiên cứu chính thức về thời kỳ này. Ngoài ra, sự cố vỡ đập
Bản Kiều, xảy ra ở vùng Trú Mã Điếmthuộc tỉnh Hà Nam vào tháng 8 năm 1975,
dẫn đến số người chết từ 85.600 đến 240.000 người.
Ước tính
bao gồm những ước tính được đưa ra bởi những điều sau đây:
Theo một cuốn sách được xuất bản bởi Báo Nhân dân Nhật báo năm 2011, cũng như một số tài liệu khác, Ye Jianying, Phó Chủ tịch thứ nhất của Đảng Cộng sản Trung Quốc và là một trong mười nguyên soái của Trung Quốc, tuyên bố rằng "20 triệu người chết, 100 triệu người bị bức hại và 80 tỷ RMB đã bị lãng phí trong Cách mạng Văn hóa" trong một hội nghị làm việc của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc vào ngày 13 tháng 12 năm 1978.
- Rudolph J. Rummel (Đại học Hawaii): 7.731.000 người chết trong Cách mạng Văn hóa, hay 96 người trên mỗi 10.000 dân số.
- Jung Chang và Jon Halliday: ít nhất 3 triệu người đã chết vì bạo lực của Cách mạng Văn hóa.
- Chen Yung-fa (Đại học Quốc gia Đài Loan): ít nhất 1,72 triệu người chết trong Cách mạng Văn hóa.
- Andrew G. Walder (Đại học Stanford) và Yang Su (Đại học California, Irvine): khoảng 36 triệu người đã bị bức hại chỉ riêng ở vùng nông thôn Trung Quốc; 0,75-1,5 triệu người chết, và khoảng tương đương số người bị tàn tật suốt đời
- Daniel Chirot (Đại học Washington): ít nhất 1 triệu người chết, nhưng một số ước tính lên tới 20 triệu
- Maurice Meisner (Đại học Wisconsin – Madison): ước tính khoảng 400.000 ca tử vong là con số tối thiểu được chấp nhận rộng rãi
Cuộc cách mạng này được Mao Trạch Đông khởi xướng và lãnh đạo từ ngày 16 tháng 5 năm 1966, với mục tiêu chính thức là "đấu tranh với giai cấp tư sản trong lĩnh vực tư tưởng và sử dụng những tư tưởng và lề thói mới của giai cấp vô sản để thay đổi diện mạo tinh thần của toàn bộ xã hội". Mao tuyên bố rằng "các phần tử tư sản đã xâm nhập vào chính phủ và xã hội", chúng đang có âm mưu "khôi phục chủ nghĩa tư bản".
Hồng vệ binh hay là Vệ binh đỏ là danh xưng dùng để chỉ các thanh thiếu niên Trung Quốc được giáo dục tôn sùng chủ nghĩa Marx-Lenin và tư tưởng Mao Trạch Đông. Trong Cách mạng văn hóa ở Trung Quốc thập niên 1960, lực lượng này được coi là xung kích trong việc đấu tranh, phá bỏ những tập tục hủ lậu trong xã hội, nhưng dần dần lực lượng này đã trở nên quá khích, họ sử dụng bạo lực tra tấn, phá hoại và cướp đoạt tài sản, nhà cửa, bức tử, giết hại những cán bộ, đảng viên, tướng lĩnh và người dân bị họ cho là thiếu tin tưởng hoặc bất đồng chính kiến với Mao Trạch Đông và Đảng Cộng sản Trung Quốc. Nạn nhân của các Hồng vệ binh bao gồm cả các lãnh đạo cao cấp trong Đảng Cộng sản Trung Quốc và Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc.
Phá trừ cựu tư tưởng, cựu văn hóa, cựu phong tục, cựu tập quán là khẩu hiệu hành động của trào lưu Cách mạng văn hóa. Bốn điều cần tiêu diệt này là tất cả "tư duy cũ", tất cả "văn hóa cũ", tất cả "thói quen", tất cả "phong tục cũ" tại Trung Quốc. Năm 1966, vào lúc bắt đầu của cuộc Cách mạng Văn hóa, Mao Trạch Đông và Lâm Bưu đã phát động một chiến dịch chống lại bốn cái cũ cùng lúc với Bốn dọn dẹp, với mục đích để thoát khỏi những khuôn mẫu Trung Quốc cũ và tạo ra một nề nếp mới. Chiến dịch này được phát triển và thực hiện bởi Hồng vệ binh. Những điều khoản này không được quy định cụ thể và các Hồng vệ binh đã có thể hành động tương đối tự do cũng như diễn giải quy định theo ý họ.
Tượng Phật bị Hồng vệ binh đập phá trong Đại Cách mạng Văn hóa vô sản ở
Trung Quốc năm 1966-1976.
Nhiều thanh niên trí thức thành thị đã bị gửi đến các vùng nông thôn trong
cái gọi là phong trào Tiến về Nông thôn.
Trong hai năm, đến tận tháng 7 năm 1968 (ở vài nơi, thời gian có thể lâu
hơn), các nhóm hoạt động của Hội sinh viên như lực lượng Hồng vệ binh đã
mở rộng lĩnh vực quyền lực của mình, và gia tăng các nỗ lực tái thiết Xã
hội chủ nghĩa. Họ bắt đầu bằng cách phát tờ rơi giải thích cho hành động
phát triển và củng cố Chủ nghĩa xã hội của họ và đưa tên các nhân vật bị
khép tội "phản cách mạng" lên trên bảng tin của trường. Họ tập hợp lại
thành từng nhóm lớn, tổ chức các buổi tranh luận lớn, và viết các vở kịch
mang tính "giáo dục". Họ tổ chức các cuộc họp công cộng để chỉ trích những
lời bào chữa của các bị cáo "phản cách mạng".
Những thành phần bị cáo buộc "phản cách mạng" trong Đại Cách mạng Văn hóa
vô sản ở Trung Quốc năm 1966-1976
Mặt trước và mặt sau của tấm vé 1 Nhân dân tệ của Trung Quốc, được in hình ảnh tuyên truyền tiêu biểu cho cuộc Cách mạng Văn hóa 1959 một nhóm thanh niên Trung Quốc đang rời thành phố đi làm đồng, ngày 8 tháng 12 năm 1962.
Sau cái chết của Mao và sự kiện bắt giữ các thành viên của nhóm Tứ nhân
bang là (Giang Thanh, Trương Xuân Kiều, Vương Hồng Văn và Diêu Văn Nguyên)
vào năm 1976
"Bè lũ bốn tên" là những thành viên hoạt động tích cực nhất Cách mạng Văn
hóa ở Trung Quốc. Nhóm Tứ Nhân Bang gồm (từ trái sang): Trương Xuân Kiều,
Vương Hồng Văn, Diêu Văn Nguyên và
, Giang Thanh (vợ thứ 4 của Mao Trạch Đông).
Nghĩa trang Cách mạng Văn hóa ở Trùng Khánh, Trung Quốc. Ít nhất 1.700
người đã thiệt mạng trong cuộc đụng độ của phe bạo lực, với 400-500 người
trong số họ được chôn cất tại nghĩa trang này.













































_pierre_cardin_copy.jpg)
No comments